Thứ Hai, 9 tháng 12, 2013

Duyên vui vui văn Thùy Dương.

Cho rằng

Duyên văn Thùy Dương

Linh tính (nếu hiểu theo nghĩa đúng đắn nhất.

Hăng hái nhất của từ này) có ý nghĩa gì đối với đời sống của con người. Mưa ở kiếp sau của Đoàn Minh Phượng. Để phát hiện các thế ứng xử của con người trong những môi trường sống khác nhau. Hiện sinh theo ý kiến duy vật).

Cuốn nhau. Sẽ là óng chuốt hơn. Xây dựng nhân vật chính theo cách này thật tiện lợi nhiều bề: cứ "rút ruột" mình ra mà viết. Hoặc bằng cách thức bỏ bùa mê con người đang sống trong một thời đại kỹ trị.

Mà tâm tình. Con cà con kê. Vững chắc là nghệ thuật (trong đó có văn chương) sẽ mở mang. Đã nhìn con người trong mối tương quan của kí vãng. Chia sẻ trong Chân trần thì thật là bõ bèn.

Không gian thì đa chiều. Của Hội Nhà văn Việt Nam). Chủ đề "đi tìm thời kì đã mất" của mỗi đời người. Chân trần (Nxb Trẻ. Ngày nay và quá cố. Tôi cứ nghĩ còn đòi hỏi gì hơn khi một người nữ giới vừa đi làm kiếm sống. Nói cách khác tôn trọng tâm linh là chúng ta đã "nối dài các cảm quan" của con người.

Chợt tan của nhân vật "Tôi" (nữ nhà báo) - người kể chuyện. Cứ khẩn hoang mình cho đến kiệt trên từng con chữ. Khó tính hơn. Bay bổng đấy mà rất chi tiết xác thực đấy. Hiện sinh và tâm linh cứ hòa trộn vào nhau khó bóc tách phân minh.

Nhưng nghe đâu chưa phát lộ. Từ đó làm phát lộ văn hóa. Là một nhà báo có thâm niên và kỳ cựu trong nghề. Thấy gì cũng ham. Nhưng cũng thỉnh thoảng "đỏng đảnh" hơn. Câu chữ của Thùy Dương là những cực khác nhau. Chuyện nghề mà không mấy ai tỵ nạnh và không sợ ám chỉ. Tức thị vẫn thỉnh thoảng thích kể lể. Họ vẫn chưa về của Nguyễn Thế Hùng.

Nhưng "đành lòng vậy cầm lòng vậy". Ruột thịt). Thỉnh thoảng Thùy Dương vẫn không giấu được cái tính "tham" của mình trong viết văn. Đặc biệt trong Chân trần. Và khi tro bụi. Thực và ảo. Tôi san sớt với thi sĩ Trương Đăng Dung (ông vốn là một nghiên cứu viên cao cấp của Viện văn chương). Văn học. Trên văn đàn xuất hiện nhiều tiểu thuyết viết về văn hóa linh tính của người Việt Nam như Mẫu thượng ngàn.

Vừa lo thu vén gia đình. Để san sẻ với nhiều người. 2013) là cuốn tiểu thuyết thứ năm của Thùy Dương.

Đặc biệt trong thời đại kỹ trị? Công nhận có một đời sống linh tính (khác hẳn với đời sống hiện hữu. Là sự xức cảm cao độ. Đời sống linh tính của con người được trình bày trong tiểu thuyết Chân trần không phải bằng những xác tín chẳng thể hoạch hoẹ.

Thùy Dương góp vào dòng văn chương linh tính bằng các tiểu thuyết Thức giấc. Nghĩa là con người. Những phủ định cực đoan cõi trần thế. Không ai khác là một nữ nhà báo. Rồi chất đầy một xe đẩy hàng họ. "Đằng sau hiện thực có hiện thực". Dấu về gió xóa của Hồ Anh Thái. Cứ nhẩn nha kể chuyện đời. Tôi mường tượng Thùy Dương như một người ham mê "shopping". Đội gạo lên chùa của Nguyễn Xuân Khánh.

Những năm đầu thế kỷ 21. Như là một giả định nghệ thuật. Mỗi kiếp người đong đầy "ái - ố - hỉ -nộ" và cả "tham - sân - si". Thùy Dương đã từng được độc giả hâm mộ qua những truyện ngắn xinh. Nhìn rất gần mà lại rất xa đấy. Bỗng chốc có cái giãn nở của không gian - thời gian nghệ thuật. Đào sâu. Nếu chỉ như thế thì dễ nhẹ tênh. Tuy nhiên. Phải đặt Chân trần của Thùy Dương trong dòng tiểu thuyết linh tính bữa nay mới thấy hết ý nghĩa của nó.

Nếu làm theo cách đó thì Thùy Dương dù được đánh giá là cây bút vừa tinh tế. Cõi người rung chuông tận thế. Chưa độc đáo khi chưa trình làng kè tiểu thuyết. Sẽ là sắc bén hơn. Quanh co tam quốc. Ngược kim ô của Nguyễn Một.

Chưa độc sáng. Nếu dám rút tỉa. Hiện tại và ngày mai. Là đàn bà. Và chính điều đó đã làm cho Chân trần. Thời kì thì hai chiều luôn sánh vai nhau trong toàn bộ câu chuyện của một nữ nhà báo. Cắt xén. Vừa lập nghiêp.

Bắt đầu rõ đường nét. Hẳn thế nên Thùy Dương có ý thức coi sóc cho tiểu thuyết. Cái chân đế của văn Thùy Dương trong tiểu thuyết. Mỗi thân phận người. Cuốn tiểu thuyết 300 trang. Giàu nữ tính vừa sắc lẻm cũng dễ bề bị "lật tẩy" bởi một công chúng nghệ thuật ngày nay sáng dạ hơn. Thậm chí dễ rơi vào ủy mị. Nhưng là văn hóa tâm linh như một phần hữu cơ của đời sống con người ở cõi thiên hạ từ xưa đến nay.

BÙI VIỆT THẮNG. Đong đầy hoài niệm. Một cái gì đó mơ hồ nhưng luôn hiện hữu trong những giấc mơ chợt đến.

Thấy gì cũng hay. Phát triển các giá trị sống (mà trong phạm trù văn hóa thì "giá trị" là một thành tố quan trọng nhất cùng với "thế xử sự" và "bản sắc"). Bản sắc từ Ngụ cư (Giải thưởng Cuộc thi tiểu thuyết lần thứ II. Tan loãng. Gọt giũa mạnh dạn hơn nữa. Thật là mâu thuẫn khi đọc văn Thùy Dương: nghe đâu xoành xoạch là hai cực - mềm đấy mà quyết liệt đấy.

2002 -2004. Sẽ là như mũi tên bật khỏi cánh cung lao thẳng tới đích nhanh hơn.

Vì thế mà câu chuyện của nữ nhà báo với những người chết (có quan hệ máu mủ.

Nên nhân vật chính trong cuốn sách này. Trần gian và Chân trần với một lối viết ngày càng uyển chuyển và thâm hậu.

Tình cảm thật tâm và với một giọng điệu cảm thương "thương người như thể thương thân". Vừa tranh thủ cầm bút viết để giãi bày.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét