Cuộc đời của bà Mai cũng lắm nỗi truân chuyên
![]()
Chính tại ngôi trường nội trú này. Đôi vợ chồng chung sống với nhau rồi sinh hạ hai người con. Nhiệt thành công tác. Ông được ba má nuôi tình cờ gặp đang lang thang trong rừng khi chưa đầy 5 tuổi.
Hai người đã nhầm nhỡ trao nhau lời hẹn ước rồi nên duyên vợ chồng. Sau 10 năm chung sống. Lội suối. Từ đó. Đòi chính quyền địa phương phải can thiệp. Do tuổi còn nhỏ. Chỉ biết ấn tượng với người thanh niên ít hơn mình 2 tuổi nhưng lém lỉnh.
Hai năm sau. Trong buổi ác liệt của chiến tranh hồi ấy. Nhưng sự việc trở thành căng thẳng khi dân làng kéo nhau đến cơ quan chức năng. Liệu có vi phạm chuẩn đạo đức của con người? Liệu có được người đời dung tha? Theo Dân Trí. Đói khổ liên hồi. Tuổi thơ ông trôi qua với những tháng ngày theo bác mẹ nuôi lên rừng. Huyện đoàn An Lão (Bình Định) thương tình cho thân phận đơn chiếc bé bỏng của cô bé Hrê nên đã nuôi nấng.
Hai chị em đã sống cùng nhau hơn 30 năm nay trong mái nhà sàn rét mướt. Câu chuyện được bắt đầu từ khi gia đình ông Mạnh bị chiến tranh làm cho tao loạn.
Lúc đó. Cô bé Mai một mình lang thang qua nhiều vùng xin ăn. Họ vẫn cùng chung tay chăm lo cho các con nhưng luôn giữ đạo lý làm người. Ngày ngày. Các anh chị công tác ở xã An Vinh. Sau khi tổ quốc giành được độc lập (năm 1976).
Điều trằn trọc đớn đau nhất của ông bà bao nhiêu năm nay vẫn là: Dù luôn giữ trọn đạo lý. Ông bà quyết định vẫn sống cùng nhau dưới một mái nhà để cùng chăm lo cho các con. Sau khi lạc em. Ông được đi học văn hóa tại Trường Nội trú tỉnh ở huyện Tây Sơn.
Quý mến. Qua nhiều câu chuyện. Hai chị em ông đã thất lạc nhau. Vui vẻ”. Một gái bụ bẫm. Ông Mạnh bị TAND huyện An Lão xử phạt 2 năm tù về tội loạn dâm.
Khi đó bác mẹ ông đều chết vì bom đạn. Vợ ở nhà trông con và cơm nước. Mất bố mẹ. (Hai người con của ông bà) nay đều đã lập gia đình.
Đầu năm 1988. Song việc ông bà đã lỡ phạm phải. Nhưng thương các con còn thơ từ. Chị Đinh Thị V. Ông Mạnh cũng không muốn sống nữa khi biết mình vô tình đã phạm tội loạn luân mà dương thế chẳng thể tha. Ông Mạnh lại trở về bên chị và 2 con. Sau này cô bé Mai được đi học văn hóa tại huyện Tây Sơn.
Ông Mạnh tâm sự: “Ước muốn duy nhất của tôi bây chừ là con cái được sống no đủ. Cuộc sống thái hoà tưởng cứ thế trôi qua. Bỏ lại hai chị em ông đơn độc.
Một trai. Săn bắn. Sáng ý. Họ đưa ông về huyện miền núi Vĩnh Thạnh. Mãn hạn tù. Năm hơn 10 tuổi. Ông Mạnh là trưởng thôn. Đôi vợ chồng đau đớn phát hiện ra họ chính là chị em ruột.
Được dân làng tin yêu. Mối tình oái ăm cũng bắt đầu từ ngôi trường này. Quyết không cho hai chị em sống chung. Bà Mai chỉ biết ôm hai con thơ vào lòng mà khóc ngất. Anh M. Mai gặp lại người em trai của mình mà không biết. Giống ba má như đúc. Và em trai Đinh Văn M. Không khí phiên tòa đẫm nước mắt khi ông Mạnh san sớt: "Dù chết tôi cũng chẳng thể bỏ các con".
Bình Định (cách nơi ông sinh sống hàng trăm cây số) nuôi nấng. Ông Mạnh bắt đầu dự du kích.
Bao bọc cô bé nên người. Mai dần quên mình còn có một đứa em trai. Rất gương mẫu. Phóng to Ông Mạnh bên người cháu nội. Sau khi rời quân ngũ nay là bí thơ chi đoàn thôn. Chồng lên rừng đốn củi. Khiến láng giềng dần hiểu và thông cảm.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét