Những thứ đồ chơi như đèn ông sao, đèn cù, mặt nạ hình chú cuội ngộ cũng trở nên xa xỉ đối với một đứa con nhà nghèo như tôi

Buổi sáng ngày rằm tháng tám, tôi thức dậy từ rất sớm để đón chờ món quà mà chị Hằng tặng thưởng. Thật kì lạ, sửng sốt khi trên đầu giường của tôi xuất hiện một chiếc đèn ông sao xinh xắn, cặp bánh nướng, bánh dẻo và một chiếc cặp tóc đáng yêu.
Mẹ cổ vũ tôi: “Con núm học hành chăm ngoan, đúng đến rằm tháng tám, khi con vừa thức dậy chị Hằng sẽ từ cung trăng xuống để tặng con đèn ông sao, bánh nướng, bánh dẻo”. Đi qua bao mùa Trung thu, tôi đã biết chị Hằng không có thật.
Bác mẹ chính là chị Hằng với bao màu nhiệm vây quanh tuổi thơ của tôi (Ảnh minh họa) Suốt bao lăm ngày mong mỏi, chờ, rút cục điều thần hiệu cũng đã tới.
Còn nhớ những năm tháng nghèo đói, nhìn miếng bánh nướng, bánh dẻo bầy bán mà thèm nhỏ dãi. Còn mẹ, bàn tay đã lắm những đồi mồi, mái tóc đã bạc quá nửa. Mẹ thấy con giống chị Hằng ở trên cung trăng không?” Tôi mỉm cười , âu yếm nhìn con trìu mến nhớ lại cách đây cũng đã hơn 20 năm, tôi cũng hỏi mẹ tôi: “Mẹ ơi! Chị Hằng là có thật phải không ạ?” Thấm thoắt mà đã mấy chục năm, mẹ tôi giờ tóc đã pha sương, còn tôi cũng đã có một cô con gái.
Cha mẹ chính là chị Hằng với bao màu nhiệm vây quanh tuổi thơ của tôi. Bạn gái Bùi Anh Tuấn khoe sắc trên phố trung thu Hoa khôi Cảnh sát vui trung thu cùng các em nhỏ Thiếu nữ diện xường xám đi chơi Trung thu Thiếu nữ Sài thành xinh tươi dạo phố lồng đèn.
Tôi chạy vội xuống bếp tìm mẹ sau đó chạy đi khoe khắp nhà. Từ đằng xa, bố tôi mỉm cười: “ Con gái gắng học ngoan nhé, năm sau chị Hằng lại xuống tặng quà!”.
Tôi chỉ uớc cha mẹ có thêm nhiều và nhiều mùa trung thu hơn nữa bên con cháu để tôi có thêm thời kì bù đắp cho bác mẹ phần nào những vất vả của tuổi trẻ, hi sinh vì các con. Sắm sửa cho cô con gái một bộ váy trắng, một chiếc vương miện và một cây đũa “thần”, nó tung tăng đi khoe với mấy cô cậu bạn hàng xóm và điệu đà chạy về hỏi mẹ: “ Mẹ ơi ai cũng bảo con giống chị Hằng.
Tối hôm ấy, tôi trưng diện chiếc cặp tóc dễ thương, bầy bánh nướng, bánh dẻo trông trăng và cầm đèn ông sao đi rước một vòng với các bạn trong khu phố nhỏ.
Những món quà xuất hiện trên đầu giường là công sức bố đi phụ hồ cật lực sớm hôm, mẹ nhận làm thêm giờ ở xưởng làm đồ thủ công. Tôi nao nức trông đợi từng ngày, vắt học hành thật siêng năng, giỏi giang để chị Hằng xuống tặng quà. Thái hoà và rét mướt! Công việc khó nhọc, vất vả khiến bố dần mất sức lao động.
Không có nhận xét nào:
Đăng nhận xét