Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Các Ngàn tỉ tiền bán vé vào túi ai?.

Trong đó, có thêm điều khoản quy định phần vốn góp của nhà đầu tư nước ngoài không vượt quá 51% vốn pháp định của liên doanh

Ngàn tỉ tiền bán vé vào túi ai?

D tham dự đầu tư, chịu trách nhiệm phát hành và chiếu tại các cụm rạp của mình.

Nhà nhà xây rạp, người người làm phim, cạnh tranh nguồn phim nhập. 2011), các nhà đầu tư nước ngoài khác tham gia thị trường vào thời khắc ấy đều được phép làm điều này, do Luật điện ảnh năm 2006 không quy định.

Những doanh nghiệp “3 trong 1”  Mặt khác, nghịch lý nói trên còn có sự góp phần của một “tồn tại” khác nằm ở khoản 2, điều 30 của Luật điện ảnh 2006, trong đó quy định doanh nghiệp phát hành phim để tham gia phổ quát phim.

Một luật gia đề nghị giấu tên nhận xét, một thị trường điện ảnh không tách bạch giữa ba khâu cũng đồng nghĩa với việc tạo môi trường lý tưởng cho hành động chuyển giá của các doanh nghiệp để lánh né bổn phận thuế. Tức, hai năm trước ngày Luật điện ảnh chính thức ra đời với những điều khoản nhằm luật hóa vai trò của tư nhân và nước ngoài trong hoạt động điện ảnh tại VN, vốn đã được mở đường trước đó qua chủ trương tầng lớp hóa.

Số rạp nhà nước và tư nhân gần ngang nhau nhưng khối quốc gia gần như tê liệt. Nhưng đây lại là chấm dứt được báo trước nếu lần về tận gốc nguyên nhân và hệ quả của vấn đề, vốn không nằm đâu xa xăm, mà ở ngay trong Luật điện ảnh năm 2006, luật trước hết của VN trên lĩnh vực nghệ thuật. Ở các thành thị lớn, khán giả là những người được các cụm rạp phức hợp cung cấp những trải nghiệm điện ảnh mới mẻ, đến từ trên màn ảnh (3D, lồng tiếng, âm thanh dolby-atmos) lẫn ngoài màn ảnh (mua sắm, chụp ảnh cùng mô hình nhân vật, phòng chờ vip, đặt chỗ trên mạng…).

Sau rất nhiều giằng co, vụ kiện ầm ĩ đang dần đi vào im lặng, bất chấp sự kỳ vọng của công luận sẽ có một phán quyết sáng tỏ từ phía Hội đồng cạnh tranh, để mở ra một tiền lệ mới mang lại thứ tự kỷ cương cho thị trường mai sau. Hệ quả của điều khoản nói trên là thị trường điện ảnh không thể tách bạch được ba khâu: sinh sản phim, phát hành phim và chiếu bóng, như thế giới đã làm để đảm bảo cạnh tranh bình đẳng.

Điều này có thể giải thích cho một nghịch lý: dù tổng doanh thu phòng vé tăng mạnh qua mỗi năm, nhưng có những cái chết gần như đã được báo trước.

Nếu có rà, cơ quan thuế sẽ rất khó xác định xác thực nhiều khoản tổn phí mà doanh nghiệp tự trả cho chính mình để cho ra con số lợi nhuận.

Minh Chánh   Bài cuối: Phim nội yếu ớt chống đỡ bom tấn trên sân nhà. Ngày 29. Sự “thay da đổi thịt” này thường được nhà đầu tư nước ngoài biểu đạt như một công lao đóng góp to lớn, mà bỏ qua khía cạnh họ chỉ là những người đi trước, kịp thời điền vào khoảng trống ở một thị trường có tới 92 triệu dân và nền kinh tế đang ngày càng phát đạt.

Cho đến nay, người ta chỉ được biết về con số này qua đong đếm, thống kê riêng của Megastar

Ngàn tỉ tiền bán vé vào túi ai?

H. Đây là năm của những cú bắt tay tham vọng. Fafilm VN mất vai trò điều tiết hoạt động phát hành phim, chỉ còn nhập được một số lượng phim bộ để phát hành trong hệ thống màng lưới video gia đình và phát sóng trên truyền hình”.

Thị trường điện ảnh Việt, do vậy, còn tiềm ẩn nhiều cơn sóng lớn trước khi một thứ tự văn minh hơn được thiết lập. Cánh cửa thoáng đạt đầy rủi ro trong bảo hộ văn hóa ấy chỉ kịp đóng lại khi Luật điện ảnh sửa đổi bổ sung chính thức có hiệu lực từ ngày 1. Thế nên, một nhà phát hành có hệ thống rạp chiếu áp đảo dễ dàng giành được quyền phát hành các phim có khả năng sinh lời cao nhất.

Sự thiếu minh bạch lại thỉnh thoảng được dùng một lợi thế khác trong cuộc chiến thương trường. Sinh khí mới từ tro tàn  Để hiểu bối cảnh phát biểu của ông, xin được ngược dòng thời kì xa hơn một chút, về năm 2004. 2010, sáu doanh nghiệp phát hành và chiếu phim tư nhân và nhà nước, trong đó có công ty Thiên Ngân, bất ngờ đệ đơn kiện liên doanh Megastar lạm dụng vị trí thống lĩnh thị trường để chèn lấn và áp đặt các điều khoản tiện lợi trong thỏa thuận thuê và chiếu phim.

3. “Lửa Phật”, bộ phim do B. Ông nhấn mạnh: “Thị trường điện ảnh hiện đã hình thành nhưng rất méo mó, bê bối và tiềm tàng những nguy cơ rất lớn. Việc du nhập phim hoàn toàn do một số công ty tư nhân và công ty liên doanh đảm đang và chi phối. Và khi đã có trong tay những bộ phim lớn nhất, nhà phát hành lại có ưu thế hơn trong cuộc mà cả với các rạp chiếu khác để có phòng chiếu, suất chiếu tốt nhất nhằm kéo khán giả về phía mình.

Doanh thu cụ thể của từng phim luôn là “chuyện bí mật” của nội bộ doanh nghiệp. Luật cũng không cấm doanh nghiệp phát hành phim có thêm giấy phép sinh sản phim. HCM vào mùa hè vừa qua, hẳn phải khiến những người có trách nhiệm giật thột thức tỉnh

Ngàn tỉ tiền bán vé vào túi ai?

Thị trường điện ảnh hoàn toàn náo nức và tốt đẹp cho tới ngày xảy ra vụ kiện làm lộ ra những cực, bê bối nơi hậu đài giữa các nhà phát hành và chiếu bóng.

Hệ quả này dẫn đến tính thiếu minh bạch của khoản doanh thu phòng vé ngàn tỉ. Vị đắng phòng vé ngàn tỉ  Phát biểu của GS. Mất thị trường này thì dù chúng ta có sinh sản cả trăm phim mỗi năm đều không có ý nghĩa”.

TS Trần Luân Kim tại hội nghị đóng góp chiến lược phát triển điện ảnh, diễn ra tại TP. Thế khó xử của một “tồn tại” lịch sử  Có một tình tiết đáng để ý trong vụ kiện nói trên: hệ thống phát hành và chiếu bóng lớn nhất giờ Megastar có phải là một ngoại lệ đặc biệt khi cho phép đối tác nước ngoài sở hữu tới 90% cổ phần? thực tiễn, không chỉ Megastar (được tập đoàn CJ-CGV Hàn Quốc mua lại từ Envoy Media Partners hồi tháng 7.

Nhưng mặt khác, nó cho thấy cảm giác bị đe dọa, mối lo lắng của họ khi đứng trước những “ông trùm” nước ngoài mạnh về nguồn vốn lẫn mối quan hệ làm ăn trong ngành công nghiệp phim ảnh thế giới. Vụ kiện nói trên là tỉ dụ sinh động cho hệ quả này. Tập đoàn Lotte, một nhà bán sỉ đến từ Hàn Quốc, cũng tìm đến thúc đẩy mở những trọng tâm thương nghiệp phối hợp cụm rạp… Trên đống tro tàn chiếu bóng buồn nản và đổ nát vì thiếu đầu tư mà các doanh nghiệp quốc gia để lại, một sức sống mới bỗng bật dậy mạnh mẽ.

Để có một phán quyết công bằng cho các bên tham gia thị trường là điều rất khó và dễ gây tranh biện. Hãng phim tư nhân Thiên Ngân nhờ Warner Bros tư vấn để phát triển hệ thống rạp Galaxy. Envoy Media Partners, một công ty đăng ký kinh doanh tại Virgin Island, cử người đến VN tìm đối tác mở hệ thống rạp Megastar.

Tổng doanh thu của thị trường chiếu bóng VN được dự đoán sẽ tăng từ 47 triệu USD trong năm ngoái lên 57 triệu USD vào năm nay. Dù cáo buộc của nhóm doanh nghiệp trong nước không thể đặt lại vấn đề về tính hợp pháp của một “tồn tại” lịch sử, vốn kéo dài chỉ chừng vài năm.

10. Thị trường chiếu bóng VN đến nay chưa thể có bảng ban bố doanh thu phim ảnh một cách sáng tỏ như các nước. Ngay bản chiến lược đề ra cho điện ảnh Việt đến năm 2020 và tầm nhìn 2030 cũng phải thừa nhận: “Hệ thống rạp chiếu phim hiện đại cốt yếu do các công ty tư nhân và công ty liên doanh nắm quyền sở hữu.

2009.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét