Thứ Hai, 9 tháng 9, 2013

Phim kinh dị Việt, không 'dọa' được khán thêm một phương pháp giả.

Những cảnh này thường là những chi tiết mẫn cảm nên dễ bị "tuýt còi" trong khâu kiểm duyệt

Phim kinh dị Việt, không 'dọa' được khán giả

Bởi kinh phí cho một bộ phim kinh dị không hề nhỏ, nếu phim bị cắt đi, ế khách thì nhà sinh sản chắc chắn bị thua lỗ. Thảy những điều đó cho thấy, để phim kinh dị trong nước ngày một phát triển theo hướng chuyên nghiệp hơn, cần có sự quan hoài và cải tiến đồng bộ từ phía nhà sinh sản lẫn các cơ quan kiểm duyệt.

Loan Thanh. Tác phẩm dài hơn 100 phút gói gọn trong vài cảnh quay và vài nhân vật chính nhưng sức hấp dẫn của bộ phim thì ngoài sức tưởng tượng. Nhưng vướng mắc ở đây là: Đã là phim kinh dị thì phải kinh rợn, máu mê, chết chóc, chém giết. Dùng câu chuyện dân gian kinh dị nhưng nhân tố khôi hài luôn được chú trọng trong bộ phim. Thêm vào đó là cách dùng âm thanh, ánh sáng trong những cảnh quay cũng đủ làm cho người xem rợn tóc gáy.

Lỗi tại nhà sinh sản?  Có rất nhiều duyên do khiến phim kinh dị Việt không cuốn được khán giả: Kịch bản lỏng lẻo, thiếu chi tiết ám ảnh, diễn xuất chưa tới, nghệ thuật cắt dựng phim non tay… hình như đạo diễn và biên kịch không hiểu rõ tâm lý của người xem nên không "dọa" được khán giả. Thêm vào đó, các phim thường có một mô típ giống nhau là vỡ hoang mối tình giữa người và ma, cuộc sống của những oan hồn chờn vờn xung quanh đòi nợ máu; Bối cảnh phim cũ kĩ và hóa trang thì không thật, không đạt hiệu quả như trông chờ.

Xem phim Mười, không ít khán giả thất vọng vì nhân tố kinh dị quá mờ nhạt; Bộ ba phim của Hãng Chánh Phương (Cột mốc 23; Giữa hai thế giới; Lời nguyền huyết ngải) thì diễn đạt sự nghèo nàn trong ý tưởng, nội dung và sự vụng trong cách sắp xếp tình tiết nên không tạo được ấn tượng với khán giả; Khi yêu đừng quay đầu lại của đạo diễn Võ Nghiêm Minh bị đánh giá là "dở dở ương ương" không ra thể loại tâm lý hay kinh dị; Bẫy cấp 3 của đạo diễn Lê Văn Kiệt thì bị cục Điện ảnh cấm chiếu do có nội dung không phù hợp… Điều đáng buồn là thảy các phim trước khi ra rạp đều được hoan hô bằng những lời "có cánh", thế nhưng khi ra mắt khán giả thì lại nhận được những phản ứng không mấy tích cực.

Điều này đòi hỏi sự khéo léo từ phía các nhà sản xuất trong việc chăm nom đứa con ý thức của mình.

Cũng cùng chung quan điểm này, NSƯT Chánh Tín - một trong những nhà sản xuất có nhiều đóng góp trong việc phát triển thể loại này thừa nhận rằng, người làm phim kinh dị nước ta gặp rất nhiều khó khăn như ít người chuyên nghiệp và nhà sinh sản "ngại" làm. Trong khi đó, các nhà làm phim điện ảnh Việt cũng rất tích cực khẩn hoang "mảnh đất màu mỡ" này nhưng hiệu quả đạt được lại vô cùng khiêm tốn, dù phim kinh dị vốn là một trong những thể loại lâu đời nhất của điện ảnh nước nhà.

Bởi các loại thể khác như hài, hành động, viễn tưởng đang rất ăn khách nên được nhiều nhà rạp ưu tiên.

Bộ phim Mười (năm 2007, hiệp tác Việt - Hàn) chỉ được công chiếu sau khi bị cắt một số cảnh kinh dị đích thực trong phim.

Trông người lại ngẫm đến ta  Bộ phim Pee Mak ) của đạo diễn người Thái - Banjong Pisanthanakun mới được công chiếu gần đây đã "làm mưa làm gió" tại nhiều rạp chiếu phim của Việt Nam. Nên mà nhiều khi phim kinh dị không giành được giờ vàng tại các phòng chiếu.

Thế nên, theo NSƯT Chánh Tín, cần phải có đạo diễn chuyên nghiệp, vững tay nghề mới có thể cho ra đời những bộ phim hay. Sắp tới, bộ phim Conjuring & Insidious 2 của James Wan đang "dọa nạt" các phòng vé thế giới được công chiếu ở Việt Nam cũng hứa sẽ tiếp kiến làm nên một cơn sốt mới ở dòng phim kinh dị.

Nói về điều này, đạo diễn Lê Bảo Trung cho rằng, thực trạng chung của phim kinh dị Việt bây giờ là "không hề kinh dị" và nếu có những cảnh quá ghê rợn, máu me thì sẽ bị cơ quan kiểm duyệt cắt bỏ: "Nếu làm đúng loại thể này sẽ vi phạm luật Điện ảnh: Không cho phép những cảnh quay gây sợ hãi, bạo lực, hoang mang, truyền bá tồi mê tín dị đoan".

Đến những năm 1990, sự trở lại của loại thể phim kinh dị được đánh dấu bằng việc ra mắt hai tác phẩm Ngôi nhà oan khốc, Chiếc mặt nạ da người của đạo diễn Nguyễn Chánh Tín và cho đến thời gian gần đây, các bộ phim như: Mười, Ngôi nhà trong hẻm, Cột mốc 23, Giữa hai thế giới… đấu nối vào dòng chảy của phim kinh dị Việt. Và thực tế cho thấy, Pee Mak chỉ là một trong số rất nhiều những bộ phim kinh dị nước ngoài "lên ngôi" trong thị trường điện ảnh Việt hiện.

Thế nhưng, nếu so với thành công đã đạt được ở các bộ phim tuổi trước thì ở thời điểm hiện tại, phim kinh dị Việt Nam có thiên hướng càng làm càng dở và thể hiện nhiều yếu kém từ kịch bản, diễn viên cho đến đầu tư kỹ xảo, cơ sở vật chất làm phim. Ở miền Nam có một đôi phim như Lệ đá (năm 1971, đạo diễn Võ Doãn Châu) hay Con ma nhà họ Hứa (năm 1973, đạo diễn Lê Hoàng Hoa) đã từng "làm mưa làm gió" tại các rạp chiếu.

Dường như phim kinh dị trong nước đang đấu thử thách lòng kiên nhẫn của khán giả hơn là đưa đến cho người xem những tác phẩm đạt chất lượng thực sự.

Các rạp chiếu hiện không mấy mặn mòi với các nhà làm phim kinh dị như tuổi trước. Nhìn lại lịch sử trước năm 1975, dòng phim kinh dị mới manh nha nhưng cũng đã đạt được một số thành công đáng kể. Phải Lệ đá trở thành một hiện tượng điện ảnh và gây chấn động nền điện ảnh miền Nam trước năm 1975 thì sự ăn khách của Con ma nhà họ Hứa đã khiến đạo diễn Lê Hoàng Hoa trở thành triệu phú và Con ma nhà họ Hứa cũng trở nên một thành ngữ mới trong dân gian.

Ông cũng cho biết, một trong những lý do khiến phim kinh dị ở trong tình trạng bê trệ là chuyện ra rạp. Kinh dị chỉ là cái mác để cuốn khán giả đến rạp xem phim còn nội dung thì còn nhiều điều phải bàn. Ê-kíp làm phim đã thật sự thành công khi tạo ra những điểm nhấn thú cho Pee Mak.

Làm phim kinh dị, lỗ như không  Một trong những đặc trưng của phim kinh dị là suýt nữa tâm tưởng người xem khi đưa họ vào sâu trong thế giới không có thật của ma quỷ, để họ khám phá và trải nghiệm những xúc cảm mạnh của con người.

Có thể nói, sự phối hợp nhuần nhuyễn giữa các nguyên tố kinh dị, khôi hài và tình cảm đã giúp cho bộ phim chiếm được thiện cảm của nhiều khán giả yêu điện ảnh.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét