Thứ Sáu, 4 tháng 10, 2013

Căn hộ Câu chuyện ở nhà 30 Hoàng Diệu.

Nhưng ngay sau khi hồi sức, tỉnh dậy, Đại tướng quyết định làm việc ngay chứ không chờ nghỉ ngơi tĩnh dưỡng

Câu chuyện ở nhà 30 Hoàng Diệu

Tôi có vinh dự được chứng kiến và ghi lại một số cuộc gặp mặt xúc đồng, đầy kiêu hãnh ấy, trong đó có cuộc gặp mặt mừng Đại tướng tròn trăm tuổi. Đại tướng Võ Nguyên Giáp thăm Mường Thanh ngày 19/4/2004. Đại tá Ngà kể, trong một chuyến đi công tác sang châu Phi (năm 1989) Đại tướng vẫn mải mê làm việc trên phi cơ dù bác sĩ đã nhiều lần khuyên ngăn trực tiếp và nhờ những người cùng đoàn nói giúp.

Đại tướng cũng tự mình sang Tuyên Quang có lời với tỉnh ủy tổ chức đám cưới cho chúng tôi.

Mỗi câu chuyện, ai nấy đều rưng rưng và tự hào vì mình được là người sống cùng, dự vào những khoảnh khắc lịch sử của cuộc đời vị Đại tướng huyền thoại sẽ tròn 100 tuổi vào ngày 25/8.

“Trong sự nghiệp lẫy lừng, Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã đánh bại tới 10 tướng khác của thế giới. Trong những ngày Đại tướng Võ Nguyên Giáp tĩnh dưỡng tại Bệnh viện Trung ương Quân đội, vẫn như lệ thường, hàng năm, vào dịp sinh nhật Đại tướng, 25/8, những người cộng sự và giúp việc của Đại tướng vẫn họp mặt tại ngôi nhà 30 Hoàng Diệu. Nói về quyết định lịch sử này, đại tá Trịnh Nguyên Huân, người trợ lý có gần 35 năm gắn bó với Đại tướng Võ Nguyên Giáp khẳng định: Đại tướng không bao giờ coi một trận tranh đấu như một trận đánh cờ.

Trong cả buổi họp mặt, mọi người thường gọi đại tướng Võ Nguyên Giáp bằng cái tên trìu mến “Anh Văn”. Thiếu tá Trần Văn Thìn, người làm công tác phục vụ cho Đại tướng suốt 20 năm (từ tháng 5/1966 đến 1986) kể, khi mới vào ông xưng hô “Đại tướng” thì Đại tướng nói, trong gia đình, không cần phải kiểu cách, cứ xưng anh em cho thân mật.

Để có được thắng lợi Điện Biên Phủ lừng lẫy trái đất cách đây 56 năm, Bộ Thống soái của ta và Đại tướng Võ Nguyên Giáp đã thay đổi cách đánh vào đúng thời điểm “nổ súng”.

Xen giữa những câu chuyện kể ấy, bà lắng tai những lời chúc sức khỏe và khích lệ của mọi người. Xin được phép chia sẻ với độc giả Thể thao & Văn hóa : “Mỗi khi có dịp về thăm quê - làng An Xá, xã Lộc Thủy, huyện Lệ Thủy, Quảng Bình, Đại tướng Võ Nguyên Giáp như khỏe ra.

Ông Phạm Khắc Lãm nói về “quyết định khó khăn nhất” của Tướng Giáp: “Một vị tướng hô tấn công khi xông lên không quan trọng bằng một vị tướng hô rút quân khi thấy quân có thể tổn thất lớn.

“Không bao giờ coi trận chiến như một trận đánh cờ” Nhà sử học, Đại tá Trần Trọng Trung, tác giả cuốn Võ Nguyên Giáp - Danh tướng thời đại Hồ Chí Minh cho rằng, Đại tướng đã gắn bó cả cuộc đời của mình với sự nghiệp đương đầu giải phóng dân tộc.

Bà xúc động: “Gặp lại các anh ngày hôm nay, tôi như thấy lại các thời đại”. Những hình ảnh về vị Đại tướng huyền thoại của Việt Nam, oai hùng trên trận mạc song cũng rất bình dị, yêu thương, gần gụi trong cuộc sống hàng ngày lần lượt hiện về trong buổi gặp mặt mừng thọ Đại tướng tròn trăm tuổi.

Ảnh Nguyễn Đình Toán Do Đại tướng đi tĩnh dưỡng nên chỉ có đại diện gia đình là bà Đặng Bích Hà, phu nhân của Đại tướng cùng con gái. Hậu quả là vừa đến Etiopia thì Đại tướng bị ngất. Người anh em nghĩa tình Qua lời kể của những người từng “vào sinh ra tử” với Đại tướng, hình ảnh Đại tướng luôn gần gụi, sống tình cảm, đầy lòng trắc ẩn với đồng chí, anh em, mọi người.

Toàn cảnh buổi gặp gỡ Đại tá Trần Trọng Trung kể trong niềm xúc động vô hạn: “Một trong những sự kiện tôi không bao giờ có thể quên được trong thế cuộc được làm việc với Đại tướng là năm 1948, biết tôi sắp lấy vợ, gia đình lại quá khó khăn, Đại tướng đã báo với đồng chí Lê Trọng Nghĩa, Chánh Văn phòng Bộ Tổng Tư lệnh lúc bấy giờ chi cho tôi 200 đồng để sắm một bộ quần áo mới cho chú rể và mua sắm một số thứ cho lễ cưới.

Làm việc quên lo cho mình Vấn đề chăm sóc sức khỏe cho Đại tướng cũng là một việc quan trọng mà những người đồng đội cấp dưới của ông luôn trăn trở. Đó là lòng thương người”. Rồi bà kể: “Có lần chồng tôi nói Mỹ vẫn không hiểu vì sao Việt Nam có thể thắng được! Nhưng họ không biết rằng, chiến thắng không chỉ phụ thuộc vào một con người nào mà là của toàn dân”

Câu chuyện ở nhà 30 Hoàng Diệu

Nếp sống của Đại tướng cũng được thiếu tá Trần Văn Thìn ghi nhận như một lề thói.

Trong buổi gặp, bà Đặng Bích Hà, phu nhân Đại tướng nói ít, bà ngồi chuyên chú lắng tai những lời kể của đồng chí, đồng đội về những sự kiện lớn lao đã qua trong cuộc thế của Đại tướng. Vị Đại tá đầu bạc Trần Trọng Trung nói về chiến công của vị tướng lỗi lạc với niềm đam mê và ánh mắt xúc động khôn tả.

Điều đó đã nói lên tuốt tuột tình cảm của Đại tướng dành cho chúng tôi”. Đại tướng luôn cân nhắc để làm sao giành được chiến thắng cao nhất mà tổn thất về sinh mạng thấp nhất.

Với vai trò là bác sĩ, nhiều lần đại tá Phạm Văn Ngà khuyên ngăn Đại tướng giữ sức khỏe song Đại tướng vẫn luôn làm việc quá sức. Do vậy, dù các đơn vị bộ binh đã triển khai đội hình trên vị trí khởi hành tấn công, Tổng tư lệnh vẫn quyết định thay đổi cách đánh với phương châm “đánh chắc, tiến chắc”. Cũng chính vì trách nhiệm của mình với vận mệnh của giang san và sinh mệnh của chiến sĩ, Đại tướng đã thức trắng đêm nghĩ suy để đi đến quyết định chuyển từ “đánh nhanh thắng nhanh” sang “đánh chắc thắng chắc” mà Đại tướng gọi là “một quyết định khó khăn nhất” trong cuộc đời cầm quân của mình.

Nhưng quờ quạng đều rất mực ngạc nhiên vì sau khi nhìn lại khuôn mặt người đàn bà ấy, Đại tướng đã thốt lên: “Là chị Hán, vợ của đồng chí trung tướng Bằng Giang!”.

Đại tá Phạm Văn Ngà (83 tuổi), người chăm chút sức khỏe cho Đại tướng tới 30 năm (từ năm 1965 đến 1995) khẳng định, Đại tướng có sức làm việc phi thường, nhiều khi ông làm việc quên ăn, quên ngủ, quên lo cho mình.

Cuộc gặp mặt đầy xúc động giữa những người cộng sự và người giúp việc của Đại tướng Võ Nguyễn Giáp suốt nhiều năm qua diễn ra ngày 23/8/2010 tại nhà riêng của Đại tướng ở 30 Hoàng Diệu, Hà Nội. Ông về nghĩa trang Mai Thủy thắp hương mộ cha, xong ông đi lần lượt thắp hương từng phần mộ liệt sĩ, rồi ông lên chùa An Xá dâng hương, trồng cây đa trước chùa; thăm hỏi các cụ cố lão trong làng, gặp gỡ nói chuyện với các cháu thiếu nhi, chuyện trò với quần chúng trong xã… sau mỗi lần như thế Đại tướng như khỏe mạnh hơn và tinh thần phấn chấn hơn rất nhiều” - Đại tá Trịnh Nguyên Huân rưng rưng nhớ về những lần cùng Đại tướng Võ Nguyên Giáp về thăm quê.

Qua gần 50 ngày chuẩn bị theo phương án tác chiến mới, chiến dịch Điện Biên Phủ bắt đầu ngày 13 tháng 3 năm 1954 và kết thúc chiến thắng trọn vẹn sau 56 đêm ngày chiến đấu khôn xiết khốc liệt. Tuy nhiên, trước ngày nổ súng, Đại tướng đã kịp nhận thấy địch không ngừng củng cố công sự ngày càng vững chắc, chúng không còn ở vào thế phòng thủ dã chiến như lúc đầu, trong khi việc kéo pháo của ta đang gặp khó khăn vì pháo nặng, đường dốc, không kịp thời gian như kế hoạch dự định.

Và chiến sĩ không phải là những con tốt trên bàn cờ. Trong đó có 7 đại tướng của Pháp và 3 tướng của Mỹ”. Đại tướng cũng luôn dành thời kì để đọc sách, báo hàng ngày và nghe bẩm từ trợ lý bất kể sức khỏe yếu đi nhiều so với trước. Cuộc kháng chiến bảo vệ nền độc lập được ghi nhận bởi 2 thắng lợi quyết định: Điện Biên Phủ (1954) và phóng thích miền Nam (1975) với tư cách là vị Tổng tư lệnh Quân đội dân chúng Việt Nam.

Bài và ảnh: Nguyễn Gia. Đánh giá đúng khả năng còn hạn chế của các đại đoàn bộ binh chủ lực, bước vào đợt 1 chiến cuộc Đông Xuân 1953-1954, Bộ Thống soái của ta đề ra kế hoạch tác chiến theo phương châm “đánh nhanh, giải quyết nhanh”, với ý định tiêu diệt tuốt tuột tập đoàn cứ điểm trong vòng 2 ngày 3 đêm. Ông kể phân minh, sau khi đi làm về, Đại tướng thường tập thể dục (bóng bàn, cầu lông) rất chăm chỉ rồi mới tắm rửa, ăn cơm.

Theo cách đánh này, quân ta sẽ diệt từng vị trí của địch theo lối “bóc vỏ”, từng bước thu hẹp địa phận và không phận của địch, dồn quân địch vào tình thế ngày một khốn quẫn vì quân lực bị tiêu hao hàng ngày, nguồn tiếp viện tiếp tế độc nhất bằng đường không dần dần bị hạn chế rồi bị triệt hẳn.

Đại tá Nguyễn Huy Văn, bí danh Kim Sơn (80 tuổi) công tác tại cơ quan phục vụ sở chỉ huy các chiến dịch của Đại tướng kể: “Trong chuyến công tác Thái Nguyên năm 1989, khi cuộc họp tỉnh ủy bắt đầu bỗng dưới hội trường có một chị đứng dậy hỏi: “Anh Văn có nhớ tôi không?” Hàng trăm con mắt đổ dồn về người phụ nữ ấy và đoán chắc Đại tướng khó mà nhớ nổi vì hàng chục năm rồi Đại tướng mới trở lại vùng đất này.

Không có nhận xét nào:

Đăng nhận xét